Chúng mình quen nhau sau khi ra trường, khi cả hai cùng làm việc tại một công ty. Ban đầu chỉ là đồng nghiệp – hỗ trợ nhau trong công việc, trao đổi những chuyện nhỏ hằng ngày. Không ai nghĩ rằng từ những điều giản dị ấy lại dẫn đến một mối duyên lớn hơn.
Tụi mình vẫn hay đùa rằng chắc “các cụ ở trên” đã khéo sắp đặt để hai đứa gặp được nhau đúng thời điểm: khi cả hai đã trưởng thành, đủ chín chắn để hiểu, để lắng nghe và để yêu bằng sự chân thành.
Hai năm tìm hiểu – bình yên nhưng đầy ý nghĩa. Đủ để nhận ra rằng đối phương chính là người mình muốn đi cùng trong cả những ngày vui nhất lẫn những lúc khó khăn. Không cần khoảnh khắc quá hoành tráng hay câu chuyện cổ tích, chỉ cần ở cạnh nhau là thấy đúng.
Hôm nay, tụi mình bước vào chặng đường mới – gọi nhau bằng hai chữ “vợ – chồng”, cùng xây dựng một mái ấm ấm áp, nơi có tiếng cười, sự thấu hiểu và những dự định chung cho tương lai.
Cảm ơn chúng ta – vì đã tìm thấy nhau, vì đã chọn nhau giữa bao người, và vì đã cùng nắm tay để viết tiếp câu chuyện tình yêu này sang một chương mới mang tên: CUỘC ĐỜI.