Tình yêu đôi khi đến thật khẽ, như cơn gió thoảng qua nhưng để lại dư âm dài lâu. Khi ấy, anh vẫn miệt mài với những chuyến hải trình xa xôi giữa muôn trùng sóng nước, còn em là cô sinh viên năm cuối, mang trong mình những ước mơ đầu đời và trái tim đầy nhiệt huyết. Vài tháng chuyện trò tưởng chừng chỉ là thoáng qua, rồi bẵng đi ba năm dài không một tin nhắn. Thế mà, duyên chưa từng mất chỉ là tạm ngủ quên giữa dòng đời hối hả. Và rồi, khi gặp lại, ta nhận ra mọi điều đều có lý do của nó. Lần này, không còn là sự tình cờ, mà là định mệnh. Định mệnh để anh và em cùng nắm tay, viết tiếp câu chuyện còn dang dở câu chuyện mang tên “Chúng ta”. 💍