“Anh – chàng trai Trung Quốc đã rời xa quê hương Vũ Hán hơn mười năm để du học tại Pháp và làm việc ở Thâm Quyến. Trong một lần trở về quê sau bao năm xa cách, trên hành trình ấy, anh vô tình nghe thấy giọng hát của tôi trong một phòng livestream. Không ngờ một cô gái Việt Nam xa lạ lại có thể cất lên giai điệu tiếng Trung ngọt ngào đến vậy, khiến trái tim anh vừa ngạc nhiên vừa rung động. Dù trước đây chưa từng chơi mạng xã hội, anh vẫn âm thầm đăng ký tài khoản, chỉ để dõi theo từng khúc ca của tôi.
Rồi một ngày duyên phận đưa anh đến Việt Nam, và chúng tôi gặp nhau. Ngày ấy tôi còn “chảnh”, chưa muốn yêu đương, nhưng sự chân thành, trí tuệ và tấm lòng ấm áp của anh đã khiến trái tim khép kín của tôi dần mở ra. Trong một chuyến đi định mệnh tại Đà Nẵng, khi tôi bất ngờ gặp tai nạn nhỏ, giữa lúc hoang mang choáng váng, giọng anh vang lên bên tai: ‘Đừng sợ, có anh ở đây.’ Câu nói ấy khiến trái tim tôi tan chảy, và tôi đồng ý trước lời tỏ tình của anh.
Từ đó, chúng tôi cùng nhau đi qua những vùng đất xinh đẹp, trải qua bao kỷ niệm ngọt ngào. Anh chưa từng nổi giận với tôi dù chỉ một lần, luôn dành cho tôi sự quan tâm dịu dàng, để mỗi ngày bên nhau đều hóa thành hạnh phúc. Và rồi, trong một ngày đẹp trời, anh ngỏ lời cầu hôn bằng câu nói giản dị nhưng chan chứa yêu thương: ‘Làm vợ anh nhé?’ Nước mắt tôi rơi, nghẹn ngào gật đầu.
Hôm nay, trong ngày trọng đại này, chúng tôi viết tiếp câu chuyện tình yêu ấy bằng một đám cưới – nơi hai tâm hồn, hai đất nước, nay hòa quyện thành một. Để từ đây, không chỉ là một khúc ca vô tình vang lên năm nào, mà là bản tình ca trọn đời của chúng tôi.”
“他——一位中国男子,因赴法国求学十年,又在深圳工作多年,而离开故乡武汉已久。某一次归乡的途中,他偶然在一间直播间听到了我的歌声。未曾想,一个陌生的越南女孩,竟能用中文唱出如此动人的旋律,让他心中泛起了惊喜与悸动。从未接触过社交平台的他,也因此悄然注册账号,只为默默关注我的歌声。
后来,缘分把他带到了越南,我们终于相遇。那时的我依旧倔强,不愿轻易恋爱,但他的真诚、才华与温暖,一点一滴敲开了我封闭的心门。在一次命运般的岘港之旅中,我因小小的意外而慌乱失措,耳边却传来他温柔的声音:‘别怕,有我在。’那一刻,我的心彻底融化,并答应了他的告白。
自此,我们携手走过无数美丽的地方,留下甜蜜的足迹。他从未对我动怒,总是细心呵护,让每一天都弥漫着幸福的味道。直到某个阳光灿烂的日子,他轻声问我:‘愿意做我的妻子吗?’我感动落泪,含泪点头。
今天,在这最重要的日子里,我们把这段爱情写进婚礼,写进人生。自此,不再只是当年偶然响起的歌声,而是我们一生一世的爱情乐章。”