Chúng mình – hai con người đến từ hai quốc gia, hai ngôn ngữ, hai nền văn hoá tưởng chừng xa lạ… nhưng duyên số đã khéo léo “se chung một sợi tơ hồng”, để rồi gặp nhau, cùng làm việc và viết nên bản tình ca mang tên hạnh phúc 😀
Năm ấy, tình yêu tưởng chừng chưa kịp bắt đầu đã khẽ khép lại bằng một lời tỏ tình ngập ngừng: “Anh thích em” và câu từ chối lạnh lùng “Em không thích anh”. Tưởng câu chuyện tình đã kết thúc 😂, nào ngờ đó chỉ là chương mở đầu cho cuốn truyện dài bất tận mang tên “ ~MÃI MÃI~ “ 🤪♥️
Nhưng đúng là “trời tính mới chuẩn”, vài năm xa cách định mệnh lại một lần nữa dẫn lối, để chúng mình lại gặp nhau trong cùng một dự án. Từ đồng nghiệp thành tri kỷ, từ nhịp tim lẻ loi thành nhịp thở chung đôi.
Từ bó hoa 💐 tỏ tình thay lời yêu thương, đến lời cầu hôn trong ánh mắt run rẩy nhưng kiên định cùng chiếc nhẫn 💍 lấp lánh gói trọn cả lời hứa trăm năm. Từ giây phút ấy, cái nắm tay không còn là thoáng qua – mà là nắm lấy cả cuộc đời😘
Cảm ơn anh 🤵♂️ – chàng trai kiên nhẫn, đã đến đúng lúc và ở lại đúng cách, để chúng ta có được “happy ending” hôm nay.
Cảm ơn em 👰♀️– cô gái từng lạnh lùng phũ phàng, nhưng cuối cùng lại mở lòng và trao trọn trái tim dịu dàng cho anh.
Hôm nay khép chuyện “ một mình “ mở ra chương mới mang tên “ CHÚNG MÌNH “ 🎎
Từ đây, ta cùng nhau bắt đầu hành trình dựng xây mái ấm – nơi có yêu thương, sẻ chia, tiếng cười và cả thử thách. Chỉ cần có nhau, mọi chặng đường đều hoá ngọt ngào .!.❣️