Tụi mình gặp nhau lần đầu trong đám cưới của một người bạn chung. Lúc đó, mình chẳng có ấn tượng gì với anh cả – chỉ thấy anh nói nhiều và hơi… lì lợm. Nhưng cũng chính cái sự lì đó lại khiến anh kiên trì bắt chuyện, từng tin nhắn, từng câu hỏi vu vơ, từng buổi trò chuyện ngắn ngủi lại khiến mình bắt đầu để ý.
Chúng mình không có quá nhiều điểm chung, nhưng mình dần nhận ra: có những thứ quan trọng hơn cả sở thích giống nhau — đó là sự chân thành và cách người ta chọn ở lại dù bạn chưa mở lòng.
Thế là, mình quyết định thử cho nhau một cơ hội. Không quá kỳ vọng vào cơ hội này, nhưng từ cái “thử” ấy, tụi mình đã cùng nhau viết tiếp một câu chuyện tình yêu — để rồi hôm nay, chúng mình đã là bạn đời của nhau.