Chúng mình gặp nhau từ những năm tháng ngây ngô nhất – năm lớp 10. Khi đó chưa ai biết thế nào là “yêu lâu”, cũng chưa ai nghĩ đến tương lai sẽ đồng hành cùng nhau
Hành trình tình yêu của tụi mình không quá ồn ào, chẳng có những cột mốc lớn lao, chỉ là từng ngày bên nhau lặng lẽ – cùng học, cùng lớn lên, cùng đi qua những lần giận dỗi rồi lại chẳng thể buông tay.
Mỹ Châu – cô gái luôn mang trong mình sự dịu dàng, là người đã yêu bằng cả trái tim và chưa từng ngừng tin vào người mình chọn.
Anh Huy – chàng trai không giỏi nói lời ngọt ngào, nhưng luôn biết cách yêu thương bằng những hành động rất thật, rất gần.
9 năm – đủ dài để hiểu rằng không ai là hoàn hảo, nhưng nếu là đúng người, thì dẫu có qua bao mùa chênh vênh, vẫn sẽ tìm cách nắm tay nhau đi tiếp.
Hôm nay, tụi mình bắt đầu một hành trình mới – hành trình gọi nhau là “vợ – chồng”, cùng dựng xây một mái nhà, nơi có tiếng cười, có bình yên và cả những giấc mơ chung.
Cảm ơn chính chúng ta – vì đã không từ bỏ, vì đã cùng nhau đi qua những đoạn chông chênh để viết tiếp đoạn kết cho hành trình yêu đương, và bắt đầu một chương mới mang tên: CUỘC ĐỜI.