Vào một buổi tối rất “tình cờ mà định mệnh” tại quán cà phê nhỏ xinh "Thong thả Tea&Tree". Hôm ấy, cả hai đều là lần đầu đặt chân đến quán. Trang đến để tìm một góc yên tĩnh, nghe nhạc sau một ngày mệt mỏi. Còn Trường thì trên sân khấu, là chàng nhạc công mang âm nhạc đến cho mọi người.
Ấn tượng đầu tiên của Trang về Trường là nụ cười thật ấm áp, rạng rỡ đến mức không thể rời mắt. Giữa không gian nhẹ nhàng của quán, Trường nổi bật theo một cách rất riêng.
Rồi không biết từ lúc nào, hai đứa bắt đầu trò chuyện. Càng nói, lại càng nhận ra: Hóa ra cả hai không chỉ chung tình yêu với âm nhạc, mà còn chung cả một nghề – nghề gieo yêu thương mỗi ngày. Những câu chuyện về lớp học, về trẻ con, về những niềm vui giản dị… cứ thế kéo hai đứa lại gần nhau hơn.
Một người yêu âm nhạc, một người sống cùng âm nhạc. Hai người giáo viên, cùng chung nhịp sống, cùng thấu hiểu. Tất cả như một sự sắp đặt rất nhẹ nhàng của “duyên”.
Chuyện tình của chúng mình không ồn ào, chỉ là những buổi trò chuyện ấm áp, những lần lắng nghe và đồng hành. Nhưng chính sự giản dị ấy lại là điều tuyệt vời nhất của chúng mình 💖
Và rồi… từ buổi gặp gỡ đầu tiên tại quán cà phê nhỏ, thế là giờ chúng mình có đám cưới, về chung một nhà đó mọi người :)))
Cảm ơn bạn đã dành tình cảm cho Vợ Chồng mình và đọc đến tận đây nhé ạ 💖