Chúng mình gặp nhau trong một buổi trực thời sinh viên – giữa những bộn bề, trách nhiệm và cả những phút ngái ngủ của tuổi đôi mươi. Khi đó, chẳng ai nghĩ người cùng ca trực hôm ấy lại trở thành người nắm tay mình đi suốt một đời.
Tình yêu của chúng mình bắt đầu rất tự nhiên. Không tỏ tình rình rang, không những món quà xa hoa – chỉ là những lần cùng hoàn thành công việc, cùng ăn vội ổ bánh mì sau ca trực, cùng ngồi lại kể nhau nghe vài câu chuyện nhỏ. Rồi thương lúc nào chẳng hay.
Em – cô gái dịu dàng nhưng đầy bản lĩnh, luôn yêu bằng cả sự tin tưởng và chân thành.
Anh – chàng trai không giỏi nói lời hoa mỹ, nhưng luôn chọn cách ở bên và làm mọi điều bằng hành động.
Những năm tháng sinh viên qua đi, chúng mình cũng lớn lên cùng nhau. Có những lần mệt mỏi, có những lúc giận hờn, có cả những khoảng lặng tưởng chừng khiến cả hai chông chênh. Nhưng sau tất cả, tụi mình vẫn chọn quay về bên nhau – vì hiểu rằng người kia là điều không muốn đánh mất.
Nhiều năm bên nhau đủ để biết rằng: chẳng ai hoàn hảo, nhưng nếu là đúng người, thì dù bao nhiêu thử thách cũng sẽ tìm cách nắm tay nhau đi tiếp.
Hôm nay, chúng mình bước vào một hành trình mới – gọi nhau hai tiếng “vợ – chồng”. Không chỉ là người yêu của những ngày thanh xuân trực đêm, mà là bạn đời của những tháng năm phía trước.
Cảm ơn chúng mình – vì đã không từ bỏ, vì đã cùng nhau đi qua mọi thử thách để viết tiếp chuyện tình yêu và bắt đầu một chương mới mang tên: CUỘC ĐỜI.