“Này, chàng lớp trưởng Dầu khí ơi!!!
Quãng đường còn lại, lớp trưởng Sinh học xin nương tựa vào anh!”
“Mày ngoài cái đẹp ra, chẳng được gì cả!!!”
Từ nhỏ, đã bao lần em ao ước ngớ ngẩn rằng sẽ có một người nào đó dùng câu này với em. Bởi vì, em sinh ra không có ưu điểm về ngoại hình và nhan sắc.
Lớn lên trong những câu chữ body shaming và một gia đình không hoàn hảo, em đã từng thu mình lại và chưa bao giờ dám nghĩ đến viễn cảnh như ngày hôm nay – cùng một người nắm tay nhau, cùng nhau cố gắng xây dựng một tổ ấm nhỏ cho riêng mình.
Cảm ơn anh đã đến, cùng nhau trải qua 6 năm yêu xa, cùng nhau vượt qua không biết bao nhiêu thử thách, cùng nhau cố gắng làm mọi thứ để rút ngắn dần khoảng cách: từ 600 km – 300 km rồi 0 km, để hôm nay về chung một nhà.
Cảm ơn anh đã đến, kiên trì và bền bỉ chữa lành những tổn thương, thay đổi thế giới quan về hôn nhân và gia đình trong em; chứng minh cho em thấy rằng trên đời này không phải người đàn ông nào cũng chỉ chăm chăm lấy nhan sắc của phụ nữ làm thước đo chuẩn mực, và cho em được mơ về quyền có một gia đình nhỏ hạnh phúc.
Cảm ơn anh đã đến, chứng minh cho em thấy không phải người đàn ông nào cũng tầm thường như nhau.
Hy vọng rằng, tình đầu cũng là tình cuối.
Hy vọng rằng chúng ta sẽ cùng nhau, và luôn cùng nhau, cố gắng tạo nên một bức tranh gia đình bình an và hạnh phúc.
Vì anh, là nhà!